Bỏ qua nội dung

Ông đã ra đi cùng bờ xe nước

Tháng Tám 4, 2011

Trưa nay, nhận được tin nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Trinh đã vĩnh viễn ra đi. Là một người con đất Quảng Ngãi, hầu như ai cũng biết đến ông với tên thường gọi Photo Trinh, ông có rất nhiều tác phẩm để đời cho người dân nơi đây. Từ bờ xe nước, đến núi Ấn, sông Trà,.. Xin gởi tới gia quyến ông lời chia buồn.

Trần Đăng

Nguyễn Ngọc Trinh

Bờ xe nước sông Trà-một trong những biểu tượng của Quảng Ngãi đã vĩnh viễn chia xa khi đầu mối của công trình thủy lợi Thạch Nham được hoàn thành vào năm 1989. 21 năm sau, người nghệ sĩ đã lưu lại biểu tượng ấy bằng hình ảnh, cũng đã ra đi vào lúc 10g ngày 4/8/2011. Người đó là nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Trinh.

Ông quy tiên ở tuổi 72 (ông sinh năm Tân Tỵ-1941) trong niềm tiếc thương của gia đình, người thân và bạn bè đồng nghiệp, sau cơn bạo bệnh từ hơn một năm qua.

Dù đã biết trước kết cục này, song khi hay tin ông mất, tất cả những anh em văn nghệ, báo chí vẫn thường “giao ban nóng” vào mỗi sáng tại quán cà phê cóc “mụ Thủy” cạnh Tạp chí Cẩm Thành vẫn cảm thấy hụt hẫng. Người ham vui thế, tươi trẻ thế, góc cạnh thế, và cũng thật tốt bụng thế, sao lại sớm bỏ anh em mà đi?

Sinh ra tại một làng chài thuộc xã Đức Lợi, huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, nơi có nghề làm nước mắm nổi tiếng, nhưng Nguyễn Ngọc Trinh lại không biết một tí gì về nghề truyền thống của làng mình, thậm chí trong bộ sưu tập ảnh của ông hiện gia đình còn lưu giữ tuyệt không có một bức ảnh nào nói về nghề này. Có lẽ ông đã rời làng để lang bạt tứ xứ từ quá sớm nên ký ức về nơi chôn nhau cắt rốn không quá sâu đậm trong ông chăng?

Có lần tôi đã hỏi ông như vậy, và ông đã cắt nghĩa vì sao lại như thế: “Đúng là mình rời làng lúc còn quá bé nhưng khái niệm về quê hương của mình có khác. Cứ gì phải ghi lại cảnh làm nước mắm của làng mới gọi là yêu quê hương?”.

Nguyễn Ngọc Trinh không quá khuôn thước trong quan niệm quê hương như bao người. Nhưng nói về “quê hương Quảng Ngãi” thì ông quyết liệt đến cùng. Có lẽ, từ khi có bờ xe nước sông Trà, rất nhiều nhà nhiếp ảnh đã thu lại trong ống kính của mình, song “Bờ xe nước” của Nguyễn Ngọc Trinh vẫn là những bức ảnh độc đáo hơn cả. Độc đáo ở đây không hẳn là về bố cục, ánh sáng hay màu sắc của bức ảnh mà là ý thức của người nghệ sĩ trong việc giữ gìn “đứa con tinh thần” của mình.

Tính lịch sử của bức ảnh nhiều khi còn giá trị hơn tính nghệ thuật của nó. Điều đáng quý là, cả hai bức ảnh “Bờ xe nước sông Trà” của Nguyễn Ngọc Trinh lại đạt được cả hai yếu tố đó. Có thể nói, cùng với nhạc sĩ Vân Đông với ca khúc trứ danh “Nhớ đàn xe nước”, hai bức ảnh nói về chủ đề này của Nguyễn Ngọc Trinh như những nhân chứng sống về dòng sông “giang tự sầu trường khúc” (sông như khúc  ruột quặn đau-thơ Cao Bá Quát) này.

Cũng như hàng trăm nhà báo ghi lại buổi lễ khởi công (lần 1) của Nhà máy lọc dầu Dung Quất  năm 1998, nhưng khi cần tấm ảnh “lịch sử” ấy thì chỉ có Nguyễn Ngọc Trinh mới “trưng” ra được!

Bờ xe nước sông Trà (năm 1972) của Nguyễn Ngọc Trinh

Ngót 50 năm cầm máy, bước chân của Nguyễn Ngọc Trinh đã in lên hầu khắp các vùng miền, nhất là vùng núi và hải đảo của tỉnh Quảng Ngãi quê ông. Những buồn vui, còn mất ở những nơi mà ông từng  đặt chân đến, đã được Nguyễn Ngọc Trinh thu lại trong ống kính của mình bằng tất cả sự nâng niu, gìn giữ. Trong mỗi bức ảnh của ông có cả những tư liệu lịch sử của một vùng quê và cũng lung linh cái nhìn đa diện của người nghệ sĩ. Nguyễn Ngọc Trinh chưa bao giờ đoạt giải thưởng (vì ông không dự thi) ở bất cứ cuộc thi ảnh nghệ thuật  nào nhưng mỗi tấm ảnh của ông khi được  trình làng trước công chúng là buộc người xem phải nhớ đến tác giả của nó. “Bờ xe nước sông Trà” là một trong những bức ảnh như thế.

Nguyễn Ngọc Trinh đã ra đi cùng bờ xe nước sông Trà nhưng những bức ảnh ông ghi lại cái công trình ngăn nước trên sông độc đáo này thì còn mãi với tháng năm.

Bài đăng trên báo Quảng Ngãi

About these ads
1 phản hồi
  1. Châu Phạm permalink
    Tháng Tám 7, 2011 4:16 chiều

    Nguyễn Ngọc Trinh là một nghệ sĩ, chụp hình là một thú vui, không để đi dự thi, không để chiếm giải. Đúng vậy, bờ xe nước Quảng Ngãi đã vĩnh viển không còn nữa, và Nguyễn Ngọc Trinh cũng đã ra đi, nhưng bức hình “Bờ Xe Nước” sẽ bất hủ với chúng ta.

    Một nhiếp ảnh gia nào đó đã từng nói “Xem ảnh biết người”. Câu nói nầy rất đúng trong trường hợp của Nguyễn Ngọc Trinh. Trái tim anh rung động theo “Thiên Ấn Niêm Hà, Long Đầu Hí Thủy, Cổ Lũy Cô Thôn…Hồn anh không ở chốn “phồn hoa đô hội” của phố thị Cẩm Thành mà lưu lạc, lang thang ở những bản làng, những thác nước với những cô “sơn nữ” của Sơn Hà, của Mimh Long, của Ba Tơ hẻo lánh, hoang sơ…

    Trong chuyến đi Mỹ thăm Mẹ năm 2002, đứng trước những toà nhà chọc trời của khu Wallstreet, New York anh vẫn “lạnh lùng”, nhưng khi thăm làng Jame Town cổ kính ở Virginia, nơi định cư đầu tiên của người da trắng cách đây 400 năm, và cũng là quê hương của câu chuyện tình đầy lãng mạn “Pôn kô hô tất” thì Anh háo hức, xúc động. Tương tự như vậy, Anh cũng dững dưng trước kinh đô ánh sáng Las Vegas nhưng Anh thích thú trước ngôi nhà của John Steinbeck ở Silinas, California, quê hương của “Chùm Nho Uất Hận”; và Anh cũng ngậm ngùi trước ngôi mộ Jack London cho dù ngôi mộ của ông không hơn gì mộ Đạm Tiên ở vùng “Moon Light Valley” phía Bắc San Francisco. Ngày Anh đi thăm Gold Rush, nơi mà cách đây 162 năm, vào năm 1849 bao nhiêu người từ khắp nơi đổ xô về Miền Tây nước Mỹ để đào vàng. Tôi biết Anh là người cả đời thích mặc quần Jean, do đó câu chuyện nguồn gốc chiếc quần Jean hiệu LEVIS đã không quên được nhắc đến trong chuyến viếng thăm Gold Rush. Nhờ câu chuyện nầy mà Anh biết thêm rằng nơi Anh đến thăm cũng là quê hương chiếc quần Jean Anh đang mặc.

    Năm 2002, trong chuyến đi xuyên bang bằng chiếc xe SUV trên xa lộ 80, khi đến dòng sông Mississipi, ranh giới tự nhiên của 2 tiểu bang Illinois và Iowa thì trời đã nhá nhem tối. Và Anh đã chạy thêm 1 tiếng nữa, bỏ xa dòng sông phía sau 100 km. Thế là sau khi nghe kể về Mississipi, Anh nhất quyết quay lại dòng sông nầy chỉ để sáng hôm sau được ngắm nhìn dòng sông lớn nhất nước Mỹ. Ngoài ra Anh còn được “thăm viếng từ xa” con thuyền kỷ niệm nơi mà ngày xưa nhà văn Mark Twain đã từng làm việc trên đó. Dịp nầy Anh biết được tại sao ông ấy có tên Mark Twain (từ chữ mark twelve). Lẻ dĩ nhiên là Anh rất thích thú về “giai thoại” nầy.

    Nguyễn Ngọc Trinh và tôi sẽ “…từ nay mãi mãi không thấy nhau …”, nhưng Anh mãi mãi sẽ còn trong tôi …

    Châu Phạm

    San Jose, tháng 8 năm 2011

Bình luận đã được đóng.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 129 other followers

%d bloggers like this: