Tại sao vậy?


Nguyễn Thanh

dau hoi..Dân Việt Nam dễ tính lắm. Ai làm chủ tịch nước, ai làm Thủ tưởng cũng được miễn là bào đảm cho dân có đời sống vật chất và tinh thần ổn định, tức là có cơm ăn áo mặc, con cái họ được học hành tử tế và có thể nối dõi xứng đáng. Đất nước trường tồn, nhân dân “vạn đại”, chứ “quan thì nhất thời” thôi. Ai có thể nối mãi đời làm quan, mà quan không có dân thì quan với ai ?

Có ánh sáng ban ngày thì mới biết bóng tối ban đêm. Chuyện đơn giản. Dân Việt Nam ta trong thời điểm này có lẽ “không cần” và “không chịu nổi” “một bộ phận không nhỏ” lãnh đạo, làm quan, tham nhũng, nhũng nhiễu dân chúng…làm khổ dân. Dân ta chịu hi sinh mất mát quá nhiều, chịu khổ ải quá nhiều. đã đến lúc dân ta muốn có ” Độc lâp, tự do” thật sự, có dân chủ, bình đẳng, đoàn kết, thương yêu thật sự, chứ không hề muỗn tồn tại sự lừa dối, dối trá, lập lờ đánh lận con đen mãi nữa. Xã hội Việt Nam từ hàng nghìn năm tồn tại và phát triển, thăng trầm, sung sướng, đau khổ đã từng, mỗi người dân đều muốn có một đời sống cho ra sống, không bị bất kỳ một ai áp bức, ức hiếp họ, không bị một ai cậy quyền cậy thế áp bức họ, không bị bất kỳ một ai cây giầu có khinh miệt họ. Vậy mà những điều mong ước vô cùng đơn giản ấy vẫn chưa được thực hiện.

Từ trước Tết và hiện nay, trên hệ thống báo chí thông tin, kể cả báo của Đảng, Nhà nước, báo mạng điện tử, báo miệng, kể cả TTX chính thức lẫn TTX vỉa hè, tất cả đều chúi mũi nói về các vấn đề xã hội đang diễn ra có mặt được và nhiều mặt chưa được, có cái tạm thời yên tâm, có cái chưa bằng lòng và có nhiều cái bức xúc. Mang tiếng một xã hội do Đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, mà sao ngày nào cũng có người chết và bị thương về tai nạn giao thông, chỗ nào cũng có tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp, chụp giựt, lừa đảo, mảnh đất nào cũng phân biệt giầu nghèovà theo thống kê chưa đầy đủ có đến 30 vạn gái điếm chuyên nghiệp, có đến 30 vạn gái chưa chồng phải đi nước ngoài như Hàn Quốc, Đài Loan chẳng hạn lấy chồng ? Một xã hội mà đã và đang sinh ra một lớp người “ngồi mát ăn bát vàng”, tiêu không bao giờ hết tiền, ăn không bao giờ hết gạo, ở không bao giờ hết nhà, và…chơi không bao giờ hết gái, lại gái vào loại sang, loại thơm tho, trị giá mỗi lần “ấy” hàng nghìn đô-la !

Tại sao vậy ? Hiện nay, ai lãnh đạo đất nước Việt Nam ta? Mà tại sao, dân ta vẫn hằng ngày chứng kiến bao nhiêu điều chướng tai gai mắt, chứng kiến bao nhiêu là tội ác xảy ra trên rất nhiều địa bàn, rất nhiều lĩnh vực?Xưa ta quen đổ tội cho đế quốc phong kiến, nay thì kết tội cho ai ? Gần 30 vạn phụ nứ phải làm “gái điếm” chắc cũng đổ tại “đế quốc phong kiến” để lại ?

Nhà nước (đứng trên Nhà nước là Đảng, chí ít cũng là “Bộ Chính trị”) phát động toàn dân góp ý kiến xây dựng Hiến pháp 2013 trên cơ sở sửa đối Hiến pháp 1992. Nhưng dân biết gì về Hiến pháp mà góp ý ? Đến góp ý vào công việc của HĐND xã cũng chẳng có ai nghe, mọi việc vấn đâu đóng đấy, thì “góp ý sửa đổi Hiến pháp” e rằng công việc vĩ đại quá, người dân biết gì mà dám góp ý. Góp đúng với ý nghĩ và nguyện vọng của mình thì sợ “vào tù”, vợ tuyên bố không mang cơm tù được. Mà góp ý bằng cách nói theo người khác thì không muốn làm “cái đuôi”, không muốn “ăn bám nói leo”. Lại có một nhóm trí thức đệ trình kiến nghị, có cả việc soạn thảo bản “Hiến pháp” mới, nhưng vẫn bị rơi vào “im lặng đáng sợ”, vậy thì người dân làm sao góp được ý kiến ? Một nửa chặng đường “góp ý” đã trôi qua, mà ở cơ sở xã, phường, chưa thấy “động chạm” gì. Vì vậy, sự góp ý chắc rồi cũng chẳng đâu vào đâu. Nhưng chắc chắn sẽ có một bản tổng kết kêu vang vang, giống như bản báo cáo của Mặt trận tổng hợp ý kiến cử tri mỗi kỳ họp HĐND xã. Kết cục, vẫn mất dân chủ, vẫn ô nhiễm môi trường, vần cướp đất, vẫn đề ra đủ loại phí đè lên cổ người nông dân và vẫn…

Ông Vũ Mão, tôi được biết ông ấy từ khi làm Trưởng Ty thuỷ lợi tỉnh Quảng Ninh, sau này thăng tiến nhiều, nay hưu rồi có đề nghị “Luật về Đảng” Theo ông Vũ Mão, Luật về đảng do ai soạn, ai thông qua và xin ý kiến ai để được thông qua. Điều này, chắc ông biết rõ. Và cuối cùng vẫn là “Bộ Chính trị” cho ý kiến. Cũng như ở xã tôi, cái gì cũng dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng uỷ” mà nhiều khi đảng uỷ chưa biết. Ngay cả đến cho trẻ con uống thuốc định kỳ hàng tháng, cũng có sự chỉ đạo của Đảng uỷ..Xã xây dựng khôi phục một ngôi đình cũ.Hôm làm lễ chồng nóc, ông Trưởng ban xây dựng nhất thiết mời ông bí thư đảng uỷ 49 tuổi trèo lên chồng nóc vì đã có nghị quyết của đảng uỷ. Một cụ già 90 tuổi nổi nóng: “Thế làng này chết hết bô lão rồi hay sao ?”

Thế thì Luật về “Điều 4 của Hiến Pháp”, tức là về Đảng, thì sinh ra cái luật ấy làm gì. Tôi là một người dân, lại là một người dân đã “cổ lai hi”. Đất nước và nhân dân rất cần có người lãnh đạo, không thể sống vô chính phủ, nhưng thế nào là lãnh đạo và lãnh đạo phải như thế nào? Làm lãnh đạo mà mang lại lợi ích cho dân thì ít, mà tham nhũng thì nhiều, quan liêu, hống hách thì lắm, chỉ tổ làm khổ dân mà thôi. Dân là những người chịu rất nhiều tầng “cai trị” biết nói ai nghe và biết trông cậy vào ai ? Trông cậy vào lãnh đạo chứ trông cậy vào ai ?

Mà lãnh đạo ngày nay thì như mọi người đã biết có một “bộ phận không nhỏ” suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức lối sống, độc quyền, độc đoán, và thậm chí độc ác nữa, ôi dân biết bấu víu vào đâu ?

Vì thế, mọi chuyện đơn giản thôi, nhưng người ta cứ làm cho nó phức tạp lên, rắc rối thêm. Nếu dân bầy tỏ nguyện vọng không cần có Đảng lãnh đạo nữa, Đảng nên chấm dứt vai trò đi, vì đảng không còn xứng đáng nữa, thì đảng cũng nên tự nguyện rút khỏi chính trường, để dân bầu ra người đứng đàu Nhà nước, đứng đầu chính phủ, việc gì lại cứ phải sinh ra Đảng to hơn tất cả, quyết định tất cả là cớ gì. Dân không lo Đảng tồn tại hay không tồn tại (thế giới bây giờ còn nhiều Đảng “cầm quyền” tồn tại đâu) mà chỉ lo, lo ngày lo đêm là lo mất nước, lo bị xâm lược mà không đủ lực lượng và sức mạnh để chiến thắng xâm lược mà thôi. Dân ai cũng muốn giầu có, sung túc, yên ổn làm ăn và làm giầu, nhưng không có tham nhũng, không có cướp bóc, trộm cắp, vơ vét của dân, sống trên lưng nhân dân. Trí tuệ, mồ hôi, công sức của nhân dân bỏ ra phải được Chính phủ quản lý và phân phối lại đầy đủ cho dân, chứ không phải để cho một bộ phận, một nhóm lợi ích nào cướp hết cả rồi “thí” cho dân bao nhiêu biết bấy nhiêu.

Đầu năm “Con Rắn” bộc bạch đôi điều với Nhà văn thế thôi. Cũng là tâm huyết đấy, chứ không phải lời lẽ của “những thế lực thù địch” đâu./.

Theo Phạm Viết Đào blog

About these ads