Ngày tháng năm
“Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang
Mang buồn đi bốn phương trời”
Những chiều thị thành mỏi mệt với bao nỗi bộn bề lo toan đời thường, ta ước được rũ bỏ để về với bình yên sông nước quê ta.
Chiều trên bờ sông Trà thật đẹp, ta có thể ngồi nhâm nhi vài ly bia, nhắc lại vài ba câu chuyện của thời xa xưa cũ rích. Được hít cái không khí trong lành của miền quê êm đềm.
“Cứ lang thang, rong chơi như là gió như là mây”.
Cứ ngẫm ta bước đi trên dòng đời đã quá nữa, mà sao vẫn cứ như ngày hôm qua. Lang thang hoài cũng mệt, để cho không còn nhớ không còn thương tình cũ ngày xưa.
Rồi một mai qua cơn mê, đời mình một ..bóng rồi có ai còn gọi ta chờ ta. Sao cuộc sống cứ lạc loài, bơ vơ giữa đời.
Để rồi cuối cùng một ngày nào đó lang thang mệt mỏi, qua bao nhiêu ngã của cuộc đời quên lãng sẽ không còn ai nhớ kêu ta.
“Và rồi một sáng
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa
Không còn nhớ, không còn thương
Ta nằm im chết bên đường”
Kết thúc của một chuổi ngày lang thang mệt nhoài, đời người là vậy.










